Thứ Ba, 20 tháng 12, 2011

Ghé thăm "ngôi đền tình yêu"

Taj Mahal là một trong những công trình kiến trúc Hồi giáo nổi tiếng của Ấn Độ và của thế giới, là minh chứng của tình yêu vĩnh cửu giữa hoàng đế Shah Jahan và hoàng hậu Mumtaz Mahal, nó chứa đựng một ma lực cuốn hút làm rung động hàng triệu trái tim người Ấn và du khách.
Đền Taj Maha được xây dựng từ năm 1632 trong suốt 22 năm để vua Shah Jahan tưởng nhớ hoàng hậu xinh đẹp và yêu quý của ông đã từ trần: Hoàng hậu Mumtaz Mahal.

 Đền Taj Mahal. (Nguồn: yeudulich.vn)

Mahal là người vợ được đức vua yêu thương nhất. Hai người chung sống với nhau trong suốt 19 năm và hầu như không rời nhau nửa bước, kể cả khi ông đi chinh chiến. Bà đã sinh cho ông 13 người con, đến lần mang thai thứ 14 bà vẫn theo chồng ra trận. Năm 1631 bà mất vì sinh con, nhà vua đã rất thương tiếc người vợ hiền, xinh đẹp nên ông quyết định cho xây lăng.
Lăng được kiến trúc sư người Iran tên Ustad Tsa vẽ đồ án (ông là kiến trúc sư giỏi nhất Bắc bán cầu thời bấy giờ). Ngoài nhân công được tuyển chọn từ khắp các nước trên thế giới, 35 loại đá quý cùng các vật liệu đặc biệt của những địa danh nổi tiếng cũng được thu thập.




 Ảnh: yeudulich.vn

Lăng được xây trên một khu đất rộng 304m và dài 580m. Chính giữa lăng là một khu nhà đáy hình bát giác, mỗi cạnh dài 100 m. Lăng dược xây bằng đá cẩm thạch trắng và sa thạch đỏ trên cao. Mái lăng hình vòm tròn bằng đá cẩm thạch trắng, xung quanh là 4 vòm tròn nhỏ. Bốn góc là 4 tháp nhọn cao 40m. Trong lăng được trang trí bằng nhiều tấm thảm khảm ngọc. Có những đường viền được trạm khảm bằng 12 loại đá quý. Lăng cao xấp xỉ 80m vươn lên trên trời xanh như một viên ngọc quý.

 Một góc Taj Mahal (Ảnh: yeudulich.vn)

 Hành lang phía trong cổng giờ là gallery giới thiệu về danh lam thắng cảnh Ấn Độ. (Ảnh: phuot.com)

 Thăm Taj Mahal ngày đông, sẽ không có nắng vàng trời xanh mây trắng.Nhưng không đi mùa đông sẽ không có 1 sớm đi trong sương huyền ảo như thế này ở Taj Mahal. (Ảnh: phuot.com)

 Cổng Đông lúc sáng sớm. (Ảnh: phuot.com)

Người ta đã dùng cả nghìn thớt voi để vận chuyển các vật liệu xây dựng, Từ đá cẩm thạch tận Rajasthan, ngọc thạch anh ở Punjab, ngọc bích và pha lê ở Trung Hoa, và nhiều đá quý khác từ Tây Tạng, Sri Lanka, Afganistan và Arabia.
Mộ của đức vua đã được đặt bên cạnh người vợ yêu quí trong ngôi đền tình ái này. Xung quanh mộ, phía trong và toàn bộ hoa văn trên trần được trang trí bằng rất nhiều đá ruby. Tương truyền hoàng hậu rất thích đồ trang sức bằng loại đá quý này.
Phần chính của công trình chính là tòa lâu đài bát giác cao 75m với mái vòm được làm hoàn toàn bằng đá cẩm thạch trắng và sa thạch được lấy riêng tại Rajasthan và Dehli. Cẩm thạch trắng loại đá có thể ứng ngẫu với mọi khoảnh khắc thay đổi của thời gian. Mỗi một cú chạm nhẹ của ánh sáng theo chu kỳ lên nó đều tỏa ra một thứ sắc màu riêng quyến rũ đến lạ lùng, nhẹ nhàng, dịu dàng lúc tảng sáng, chói lòa giữa trưa và như ngọn lửa thiêng khi đêm về.
Xung quanh toà lâu đài là những bức tường có nhiều của sổ và cửa ra vào hình vòm cuốn được trang trí cực kỳ tinh xảo.



 Taj Mahal lúc chiều tà. (Ảnh: yeudulich.vn)

Taj Mahal được coi là biểu tượng của tình yêu vĩnh cửu, là những giọt lệ rơi được tạc bằng đá cẩm thạch và thể hiện niềm tin tuyệt đối vào đấng Allah.
Người ta thường nói, thật khó lí giải vì sao Shah Jahan lại có thể chọn được một mẫu kiến trúc đẹp lộng lẫy đến vậy? Câu trả lời chỉ có thể là do tình yêu vĩ đại mà ông đã dành cho bà. Bởi lẽ nhìn vào đó, mọi nét đẹp của người phụ nữ đều được trình bày hết sức tinh xảo. Từ chiếc vườn hình chữ nhật tựa dáng một nét nghiêng của người phụ nữ cho đến vòm cổng ra vào như chiếc khăn che mặt của người con gái đạo Hồi trong đêm hôn lễ.


 Tòa tháp (Ảnh: phuot.com)

Bao quanh tòa lăng mộ diễm lệ là 4 tháp cẩm thạch cao hơn 40m, các minaret truyền thống của các thánh đường Hồi Giáo, nhưng ở đây lại nằm bao quanh lăng Taj Mahal thay vì nằm quanh thánh đường. Hơn 3 thế kỷ đã qua, những tháp nhọn này đã không còn thật thẳng đứng nữa nhưng các nhà kiến trúc lúc bấy giờ đã tính toán kỹ và xây dựng như thế nào đó mà bây giờ chúng lại hơi nghiêng theo hướng ra ngoài một tý - nhưng vẫn chưa đạt cỡ tháp nghiêng Pisa đâu . Do vậy, nếu có sự cố vì hư hại hay vì động đất thì các cột đó cũng chỉ ngã ra ngoài mà không ngã vào trong Taj Mahal.

 Ảnh: phuot.com

Có người đã cho rằng nếu thật sự có thiên đường thì chỉ có nơi đây dễ làm người ta tin nhất. Đi bộ dưới khu vườn giữa hai hàng cây quanh năm chim hót, với hồ nước trong vắt in bóng hình ẩn hiện tòa lâu đài, xung quanh là không gian tĩnh lặng bạn sẽ được trải nghiệm những cảm giác nhẹ nhàng, thư thái mà hiếm nơi nào có được.
Hồng Anh (tổng hợp)
Theo www.vietnamnet.vn - ngày  13/05/2011
Chương trình tour tham khảo:
Du xuân Nhâm Thìn: Ấn Độ - Nepal

Những ngày Đông rực nắng (P1)

Cuối cùng, tôi đã đặt chân đến Ấn Độ một ngày mùa Đông nắng vẫn còn vàng óng, vẫn tươi màu rực rỡ. Hành trình dài đăng đẵng lần này, tôi không thật sự nghĩ là sẽ thực hiện được ngay từ lúc bước chân lên đường.
Đã hơn 2 tháng xa quê, xa nhà, xa bè bạn,... con đường độc hành lang thang qua nhiều vùng đất mơ ước, nhiều học hỏi, nhiều khám phá... có lắm điều hay ho nhưng cũng nhiều khi buồn tê tái.
Không biết đã có bạn nào một mình lang thang từ Sài Gòn đến Ấn Độ, chỉ bằng đường bộ hay chưa, nhưng tôi rất vui vì cuối cùng mình đã làm được điều mà tôi-đã-từng-nghĩ-là-mình-sẽ-không-bao-giờ-làm-được - thực hiện được chuyến đi hoàn toàn bằng đường bộ từ Việt Nam đến Ấn Độ.

 Vẫy tay chào Nepal những ngày thu xanh, tôi một mình lầm lũi len lỏi qua dòng người đông đúc đi kiếm chuyến xe về Gorakhpur

Đêm cuối cùng, Sài Gòn mưa tầm tã, tôi không ra Bắc để tiện đường sang Trung Quốc mà lại bắt đầu hành trình này bằng chuyến xe đêm đi Gia Lai, để từ đó sang Lào.
Nam Lào những ngày mưa mù, tôi chôn chân ở Siphandon, những hoàng hôn rực lửa, rồi mải miết trượt dài đến Bắc Lào để sang vùng Xinhuabanna, Vân Nam, Trung Quốc.
Lang thang mê mải vùng Vân Nam, Tứ Xuyên trong những ngày mùa thu vàng mù sương cao nguyên tuyệt đẹp... cũng là thời gian tôi chờ đợi, chuẩn bị cho hành trình mơ ước lên Tibet - chuyến đi mà tôi đã chuẩn bị nhiều lần trước đây nhưng đến lúc này vẫn chưa thực hiện được.

 Một buổi sáng yên bình ở Kushinagar, Ấn Độ, nơi Đức Phật nhập cõi Niết Bàn - đây là nơi được cho là đã làm lễ hỏa táng Đức Phật

 Những gì còn lại ở Sarnath, Varanasi, nơi Đức Phật thuyết giảng kinh kệ cho chúng sinh

Cuối cùng, chuyến tàu Thành Đô - Lasha cũng đưa tôi đến được miền đất của các chư thiên - Tây Tạng huyền bí. Choáng ngợp với một Tây Tạng hùng vĩ về thiên nhiên, huyền bí về tâm linh, chân tình mộc mạc trong cuộc sống của người bản xứ... với quá nhiều điều hay ho, mà một chuyến đi ngắn ngủi chỉ để mở đầu cho những mơ ước kế tiếp.
Tôi tìm đường sang Nepal trong những ngày Thu xanh vời vợi, để rồi lại bị mê mệt, đắm chìm trong cảnh sắc thiên nhiên tươi đẹp và tình người nồng hậu nơi đây.

 Rắc tro trên sông Hằng - để thỏa ước nguyện của những người không được hỏa táng bên bờ sông thiêng

 Một sáng mai sớm ở Chùa Vàng - Thánh địa của đạo Sikkim, ở Amrista

 Thánh đường Hồi Giáo ở Delhi

 Tham dự một lễ cưới lúc 1 giờ sáng ở Agra - tự nhiên được mời!

Lần khân mãi, rồi cuối cùng tôi cũng rời Nepal và đặt chân được lên đất nước Ấn Độ vào một ngày mùa Đông nắng vẫn tràn ngập, vẫn mênh mang khắp chốn...
Tôi đã đến Ấn Độ - một cái nôi của văn minh nhân loại, một đất nước của huyền thoại, xứ sở của nhiều điều kỳ bí và cả nhiều mâu thuẫn... để bắt đầu hành trình hăm hở khám phá mới - dù đây không phải là lần đầu tôi đến Ấn Độ.
Theo Backpackervn - ngày 19/05/2011
Chương trình tour tham khảo: 

Những ngày Đông rực nắng (P2)

Tôi đã có một đêm trải giấy báo ngủ vật vạ ở ga Gaya, giữa những người dân bản địa, để chờ chuyến tàu khuya, trễ đến ba bốn giờ đồng hồ, mà tôi cứ phải bật dậy mỗi khi có một chuyến tàu đến vì không biết đó có phải là tàu của mình.
Tôi đã đến Ấn Độ nhiều năm trước, trong chuyến huấn luyện ngắn ngày của công ty, tại Calcutta. Hai tuần ở Ấn Độ thời đó gần như là 1 cực hình với tôi. Mới vừa đi làm không lâu, ngoại ngữ lõm bõm, giao tiếp nhút nhát... những ngày đó chỉ là học hành, hội thảo từ sáng đến tối với những đồng nghiệp hay diễn giả trình bày tiếng Anh theo kiểu India-English mà tôi chỉ nghe loáng thoáng đâu được chừng khoảng ¼ những gì họ nói.
Sau đó là những bữa tối dài lê thê, rồi thỉnh thoảng có những đêm tổ chức biểu diễn ca nhạc truyền thống, rồi có những chiều cho tham quan các điểm du lịch như New Market,... nhưng luôn được nhắc nhở là phải đi tập trung theo nhóm, không được tách đoàn...
Một trong những điều tôi mãi nhớ đến tận bây giờ là ánh mắt của 2 ông cháu của nhóm biểu diễn múa lửa, nhảy vòng... khi họ được kêu đến diễn trong khách sạn. Dáng điệu họ thật khốn khổ, ánh mắt của họ thật nhẫn nhục và chỉ lâu lâu mới len lén liếc nhìn lên những thực khách béo tốt.
Không phải là bị ám ảnh, nhưng sao tôi còn nhớ hoài ánh mắt đó. Một ấn tượng khác là những chuyến tàu lửa luôn luôn đông đặc những người đứng ngồi đu bám trên nóc, trên thành, bên cửa toa xe.... Tiếp nữa là ấn tượng về những con quạ to lớn thật đáng ghét suốt ngày cứ quang quác, quàng quạc ầm ĩ từ sáng sớm đến đêm khuya, dù nơi tôi được ở là khách sạn 5 sao Calcutta, Ấn Độ trong tôi nhiều năm vẫn hoài như vậy!

 Lăng mộ vua Hamayun ở Delhi

Bây giờ, khi những chuyến đi là một niềm háo hức khám phá, là thời khắc hạnh phúc vô biên, là những phút giây tận hưởng niềm vui cuộc sống... thì nỗi niềm thúc bách cơm áo, gạo tiền, danh vọng, nhà cửa, tiền tài, trách nhiệm, nghĩa vụ... cùng nhiều thứ khác đè nặng trên hai vai. Do vậy, để dứt áo ra đi cũng là 1 điều không đơn giản. Nhưng không đi thì làm sao tới? Với lại, việc gì mà không có một lần đầu tiên...? Vậy sao tôi lại không dám bỏ lại sau lưng nhiều thứ... để đi chuyến này đến Ấn Độ nhỉ?

 Rất nhiều hình về Taj Mahal nhưng tôi rất thích tấm hình hoàng hôn mờ sương bên sông này

Những ngày đi rong ở Ấn Độ lần này, tôi đã thật sự trải nghiệm được nhiều điều mà trước kia tôi đã nhìn qua cửa kính khách sạn hay cửa kính xe hơi.
Tôi đã lang thang trên chuyến tàu chợ từ Gorakhpur đi Varanasi, ngay chuyến tàu đầu tiên tôi đi trên đất Ấn. Chuyến tàu mà tôi phải vác balo đi gần hết con tàu mới được một gia đình người Ấn thương tình sẻ chia cho một chỗ ngồi, để rồi sau đó con tàu lại đông đen những người đu bám bên ngoài thành tàu.
Cũng chuyến tàu này đã chạy trễ đến 6 giờ đồng hồ để quăng tôi đến một Varanasi nổi tiếng phức tạp lừa lọc lúc 12 rưỡi đêm. Rồi có 1 chuyến tàu đêm khác, lên tàu lúc hơn 3 giờ sáng, cãi nhau ầm ĩ để giành chỗ ngồi, rồi phải ngồi bó gối chật chội suốt cả đêm, cả ngày sau đó trên chuyến tàu Gaya - Delhi.
Tôi đã có một đêm trải giấy báo ngủ vật vạ ở ga Gaya, giữa những người dân bản địa, để chờ chuyến tàu khuya, trễ đến ba bốn giờ đồng hồ, mà tôi cứ phải bật dậy mỗi khi có một chuyến tàu đến vì không biết đó có phải là tàu của mình. Nơi hành lang ga đó, thỉnh thoảng những chú bò thiêng táo tợn lê la mò tận vào đây để kiếm ăn.

 Thành cổ Amber, Jaipur - như 1 tiểu Vạn Lý Trường Thành
 Hoàng hôn ở sa mạc Thar, với những cô gái Digan, những chú lạc đà và những chiếc chuông leng keng ngân xa trong chiều

Tôi cũng đã có một nửa đêm về sáng, lúc 4am, ngái ngủ chập choạng xuống xe ở Jodhpur, phập phồng ở ghế đá bến xe chờ trời sáng để mua chiếc vé xe đầu tiên đi Udaipur, hay một nửa đêm về sáng khác, xe cũng đến sớm, lang thang ở bến xe Jaipur, ra quán trà sữa đầu bến ngồi uống hết mấy ly trà, trời mới sáng để lóc cóc vác balo về nhà trọ.
Tôi cũng đã có nhiều đêm liền lấy những chuyến xe đêm làm nhà nghỉ, ban ngày đi lang thang khám phá đó đây, đêm về lại lên xe, cứ thế... để mãi đến một ngày, được tắm rửa sạch sẽ trong một nhà nghỉ nhì nhằng xập xệ... cũng là một niềm hạnh phúc lớn lao...

 Thành cổ Jaisalmer, như một đóa hồng sa mạc

 Thiên đường du lịch Goa

Ở hành trình Ấn Độ kỳ này, không nói đến những người dân lành tốt bụng luôn nhiệt tình giúp đỡ, hầu như không ngày nào tôi không bị giăng bẫy lừa đảo, dù chỉ là chút tiền mọn. Thời gian ở đó, tôi lúc nào cũng xù ra như một con nhím trước người khác, mà sau này, về nghĩ lại mới thấy mình quá sân si, đã làm hành trình đôi lúc kém vui.
Giờ đây, khi nhiều những trải nghiệm, cả về tâm linh, ở miền đất huyền bí Tibet, ở 4 vùng đất Phật linh thiêng... đã thay đổi tôi ít nhiều, khi nhớ về Ấn Độ, tôi chỉ còn nhớ về những điều hay ho mình đã khám phá, tận hưởng,... những vùng đất mà trước đó tôi nhiều lúc chưa nghĩ tới là mình có diễm phúc sẽ được đến.

 Đền đài Hindu xưa của Hampi một thời vang bóng - một Angkor thu nhỏ?

Tôi đến biên giới Bhrairawa, Nepal - Sunauli, Ấn Độ - vào một sáng mùa Đông nắng tràn trề, nắng vẫn như nắng hè Sài Gòn. Đây là miền đất nhà văn Hồ Anh Thái có mô tả trong phần mở đầu cuốn tiểu thuyết có liên quan đến tôn giáo và Ấn Độ mà tôi có đọc vài lần trước khi lên đường, "Đức Phật, nàng Savitri và tôi".
Theo nhà văn "chuyên trị" về Ấn Độ này, đây là vùng đất mà có những lúc từ đâu chẳng biết, sẽ có những đợt sương trắng đông đặc như bánh đúc, đục trời mờ đất ùa về rất nhanh. Lúc đó, mọi người chỉ có thể đứng yên tại chỗ không thể chuyển động để chờ sương tan, vì không thể định hướng.
Tôi cũng mong có được cảm nhận như vậy, một lần cho biết trong đời nhưng mà chỉ thấy nắng chát chúa và những tiếng còi ồn ã của những chiếc xe tải đang cạnh tranh chen lấn từng bước nhau làm cho không khí vùng biên giới thêm hỗn độn và ngột ngạt.
Tôi đi một mình, không gặp các trở ngại về thủ tục giấy tờ cũng như nạn yêu cầu hối lộ tiền tip ở cả 2 cửa khẩu Nepal, Ấn Độ như một số bạn đề cập trên blog, forum... Chỉ có điều là cô hải quan ở Nepal hơi nhướng mày khi thấy con tem visa tôi vào Nepal bằng đường bộ ở Kodari rồi lại cũng ra bằng đường bộ ở Bhrairawa.
Trên đường rời Nepal, tôi thấy rất nhiều đoàn du khách hành hương châu Á đi ngược từ Ấn Độ sang Nepal để vào Lumbini. Theo thỏa thuận giữa 2 nước, nếu bạn đã có visa vào Ấn Độ, khi thăm viếng Ấn Độ xong, bạn có thể từ Ấn Độ sang thăm Lumbini, Nepal trong vòng 3 ngày mà không cần phải xin visa Nepal. Do vậy, rất nhiều đoàn khách hành hương 4 vùng đất Phật thường khởi hành viếng 3 vùng đất ở Ấn Độ trước, rồi mới đến viếng Lumbini trong vài ngày.
Ở Lumbini, tôi cũng đã từng vui mừng khi nghe tiếng Việt sau hơn 2 tháng xa nhà, nên liền sà vào hỏi han 1 đoàn khách. Mới biết các cô chú này là Việt Kiều ở Pháp và Canada đang đi tour hành hương. Các cô chú xa quê đã lâu, nên chăm chút hỏi han nhiều chuyện từ đứa con cháu đến từ quê nhà và cũng rất lo lắng cho việc tôi đi lang thang một mình, còn kêu tôi đi chung xe đi đây đi đó... làm tôi mủi lòng vô cùng. Nhưng tôi chỉ cảm ơn nhiều và mong dịp gặp lại.
Theo nhiều cảnh báo trên mạng, trong sách cũng như chủ nhà trọ ở Lumbini là khi sang đến Sunauli, nên đi xe bus lớn, dù chậm, để an toàn, nhưng tôi lại đang rất nóng lòng đến Gorakhpur nên tìm 1 chiếc xe pick-up có chở khách để hỏi. Okie, xe cũng gần đầy và tôi được nhét lên chiếc xe đó, với 1 băng ghế trước 4 - 5 người ngồi. May mà tôi được ngồi trên ghế trước và ngay bên cửa nên còn ngó ngang ngó dọc được tý chút.
Thời gian ngồi chờ xe chạy ở đây, tôi có quan sát được 1 cảnh hay hay. Đó là những thanh niên nam nữ khi tiễn người thân lên đường, khi chào nhau lần cuối thì người ở lại hay vỗ vỗ vào chân người đi, rồi vỗ vào tim mình. Có lẽ là "chân bạn đi mạnh giỏi" và bạn "vẫn ở trong tim mình" - đại loại vậy.
Xe chạy mải miết qua những thôn xóm làng quê Ấn Độ, ruộng đồng đã xám xịt khô trơ gốc rạ sau vụ mùa. Trên suốt hành trình, ngoài quang cảnh làng quê, đường xá... tôi bị ấn tượng 2 điều: Xe có dừng tại 1 trạm bên đường đón khách, nơi đó có xác của một người phủ khăn trắng đang nằm bên đường, chờ đưa đi hỏa thiêu, hình ảnh đôi chân đen đủi gầy guộc thò ra ngoài chiếc khăn liệm trắng ám ảnh tôi rất lâu. Việc thứ 2 là tôi có thấy những lớp học ở ngay ven đường, dưới bóng mát của những cây cổ thụ, do những thầy giáo cũng đã già già đứng lớp. Những hình ảnh này lại vô cùng đáng yêu, chỉ tiếc là xe chạy nhanh quá không chụp hình được.
Cuối cùng, xe đến Gorakhpur lúc gần 1pm, sau khoảng hơn hai giờ bạt mạng trên đường. Ôi trời ơi là cái thành phố này nó ồn ào tấp nập và bẩn. Có điều, tôi đã chuẩn bị tinh thần trước nên cũng chỉ nhún vai 1 cái là xong. Gorakhpur hiện là trạm trung chuyển đông đúc nhất cho các chuyến đi từ Nepal sang India, từ đây khách sẽ tiếp tục đi viếng đất Phật Kushinagar hay đến vùng Varanasi thăm sông Hằng huyền bí đều được. Do vậy, hầu như ít có du khách nào lưu lại đây cũng như không có các điểm viếng thăm nào đáng kể nơi này.
Bến xe, may mắn là cũng gần cái nhà ga rất to. Việc đầu tiên tôi cần làm là xác định giờ giấc các chuyến tàu từ Gorakhpur đi Varanasi để dự trù. May mắn, tôi được hướng dẫn vào phòng Tourist Information gặp 1 phụ nữ Ấn to béo nhiệt tình giúp đỡ ghi vào giấy lịch trình tất cả các chuyến tàu đi Varanasi trong ngày. Cô còn định giúp tôi mua vé trước luôn, nhưng biết trước cái tính hay la cà hay ăn chơi quên ngày quên tháng, tôi cám ơn và hẹn ngày gặp lại.
Đối diện với cổng chính nhà ga Gorakhpur là 1 con đường nhỏ, đi vào khoảng 200m sẽ đến bến xe bus nội tỉnh. Tôi bỏ qua luôn bữa trưa, chỉ mua mấy cái bánh nan (bánh mì dẹt như bánh tráng nhỏ) vừa đi vừa ăn chay và leo lên chiếc xe bus địa phương đi Kushinagar. Đến hơn 4 giờ chiều, tôi mệt mỏi nhưng vui mừng thoát được chiếc xe đông cứng và rất hân hoan nhảy khỏi chiếc xe để đặt chân đến miền đất thiêng.

 Cổng chào vào làng Kushinagar

 Cảnh tượng trên đường cũng giống làng quê Việt Nam với những người dân lam lũ trên những chiếc xe đạp...

 ...và những em bé chiều tan trường về

Kushinagar đây rồi - vùng đất Phật thứ 2 tôi có vinh hạnh được viếng thăm sau Lumbini!
Theo Backpackervn - ngày 20/05/2011

Chương trình tour tham khảo:

Những ngày Đông rực nắng (P3)

Chiều muộn ở Kushinagar, tôi lang thang trong chùa Linh Sơn, khuôn viên chùa cũng rộng lớn và đẹp nhưng tôi có 1 điều hơi băn khoăn là ở cổng chính của chùa không có bảng hiệu tiếng Việt, chỉ có ở trước gian chánh điện mà thôi. Từ chùa Linh Sơn, tôi đi lòng vòng viếng thăm chùa Myamar Mahasukhamdadachan vàng rực hoành tráng, điện thờ Tibet bé nhỏ do Đức Dalai Latma của Phật giáo Tây Tạng xây dựng,... trước khi hòa vào dòng người thành kính đi khấn nguyện vòng quanh chùa Mahaparinirvana, nơi có bức tượng Đức Phật từ TK V, mô phỏng tư thế lúc Ngài nhập Niết bàn. Phía sau chùa là 1 stupa lớn, mà mô hình của ngôi chùa và stupa này đã được thu nhỏ và được xây dựng ở nhiều ngôi chùa khác mà tôi đã được gặp về sau. Xung quanh chùa là những di tích của thời huy hoàng ngày xưa, giờ cũng là nơi tu tập của rất nhiều sư tăng trên toàn thế giới. Cạnh ngôi chùa này, có 1 chiếc chuông lớn, do Đức Dalai Latma và cộng đồng người Tibet dâng tặng.

 Chùa Linh Sơn nhìn từ bên ngoài - không thấy tiếng Việt

 Chỉ thấy tiếng Việt trước chánh điện

Các chùa khác trên đường lang thang chiều Kushinagar

 Chùa Myanmar rực rỡ trong chiều xám

 Điện thờ của Phật giáo Tây Tạng, tấm bảng nhỏ ở góc phải nói rằng do Đức Dalai Latma đóng góp năm 1981
 "Tu viện Liên Hiệp Quốc" Japan - Srilanka trong chiều muộn

Vì chiều quê đã sẫm màu, tôi tranh thủ rảo bước ra trước chùa và đi tiếp. Có những ngôi chùa nhỏ khác nữa trên đường nhưng không có tên tiếng Anh nên tôi cũng không rành lắm. Đi tiếp nữa, gặp tu viện của Japan-Srilanka, chẳng hiểu sao 2 quốc gia này giờ lại xây chung 1 tu viện ở đây nữa. Nhưng giờ đã trễ nên tôi cũng chỉ lòng vòng bên ngoài, chưa được vào viếng bên trong.

 Đoàn người hành hương Srilanka thành kính quanh chùa Mahaparinirvana

Kushinagar vốn là 1 làng quê nghèo, bây giờ vẫn còn nghèo. Từ con đường tỉnh lộ đi vào làng chỉ có 1 con đường nhựa độc đạo, còn các ngả rẽ đều là đường đất. Ở đây chỉ có các ngôi chùa là to lớn hoành tráng còn nhà cửa của người dân vẫn lụp xụp, xiêu vẹo. Dịch vụ du lịch cho khách hành hương cũng chỉ kéo theo được 1 cái khách sạn, Pathik Niwas, nhìn bề ngoài to to, mới mới nhưng bên trong cũng đã xuống cấp. Điểm đặc biệt là khách du lịch đến đây hầu hết là từ các nước châu Á, theo Phật giáo. Trên đường phố, tôi cũng có thấy vài bạn "tóc vàng hoe" nhưng rất hiếm hoi.

 Các kiến trúc mô phỏng 4 vùng đất Phật trong khuôn viên chùa Linh Sơn

Trên con đường, quanh các chùa, dân làng bày bán nhiều thứ trái cây rau quả, hàng hóa linh tinh... nhưng đặc biệt nhiều là các quà lưu niệm với những chiếc lá bồ đề, những postcard hình ảnh của ngôi chùa Mahaparinirvana, tượng Đức Phật đang nằm... và có rất nhiều ki-ốt kinh doanh dịch vụ gọi nhờ điện thoại, như ở Việt Nam một thời xa xưa lâu lắm.

 Chuông đồng trong khuôn viên chùa Mahaparinirvana, do Đức Dalai Latma và cộng đồng Phật giáo Tibet kính tặng
 Một ngôi chùa hay ngôi đền... tôi chỉ biết ký tự chữ "Om" trước cửa chùa, hay gặp ở Tibet & Nepal

Tượng Phật trong 1 ngôi đền nhỏ, kế bên 1 khu phế tích, ngay ngã rẽ trái để đi đến Ramabhar Stupa
 Tượng Phật trong 1 ngôi đền nhỏ, kế bên 1 khu phế tích, ngay ngã rẽ trái để đi đến Ramabhar Stupa
Ở đây, buổi tối không có quán xá gì hết, chỉ có mấy quán bên đường nhưng vì đường nhiều bụi quá nên tôi cũng không dám ghé vào. Chỉ đi lon ton ngó nghiêng và đi tìm mua cái sim điện thoại có chức năng sms quốc tế. Hỏi thăm mãi mới mua được cái sim của Vodaphone và nhờ anh chàng bán sim kích hoạt cho nó được national-roaming nếu không qua bang khác sẽ không xài được. Xong xuôi đi kiếm Internet để chia sẻ niềm vui với bạn bè ở quê nhà về hành trình mới, thông báo số ĐT mới qua email để lỡ khi có việc cấp bách....
Nhưng than ôi, cả cái làng chỉ có 1 tiệm duy nhất, có 1 cái máy duy nhất, xài Internet dạng dial, nối kết qua điện thoại, chậm rì rì và liên tục rớt lên rớt xuống. Rồi còn không cho cắm USB vào máy nữa, sợ virus (!). Thế là tan tành luôn net, vỡ toang giấc mộng copy hình vào thẻ... Mà đâu phải đơn giản là tôi biết được thông tin đó ngay từ đầu đâu. Trước đó, có phải đến là được ngồi vào máy liền đâu, phải chờ chú nhóc trông hàng (kiêm luôn nhiệm vụ photocopy) đi kêu, cả hơn 30 phút "kỹ thuật viên" mới đến và cho tôi sờ vào máy.

 Chiều về trên những hàng cây sau chùa Mahaparinirvana

Xong xuôi, tôi lại ra đường nhưng chẳng có ai ngoài đường. Tôi ra cả đường cái chính nhưng cũng chẳng có ai bán buôn gì cả. Trời lại tối đen, đèn đóm chập chờn mờ mờ ảo ảo, chẳng biết làm gì cả, bia bọt thì không có chỗ nào bán, trừ trong cái khách sạn Pathik Niwas, lúc nãy có làm 1 chai nhưng giờ đóng cửa nhà ăn luôn rồi - đành về ngủ sớm. Đêm đầu tiên trên đất Ấn trôi qua nhẹ nhàng.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy thật sớm, vì ước muốn được đón bình minh trên đất Phật. Và tôi đã được toại nguyện, dù tôi có dậy trễ hơn nữa. Vì ở đây sương mù buổi sáng dày đặc nên khi bình minh thì mặt trời cũng đã ngang ngang ngọn tre rồi.
Tôi không biết nhà văn "chuyên trị" về Ấn Độ, Hồ Anh Thái có lấy ý tưởng gì về bình minh ở đâu đó để đặt tên cho các tác phẩm của mình hay không? Nhưng tôi tin chắc rằng tựa đề 1 tác phẩm của anh, "Trong sương hồng hiện ra", nhất quyết là có lấy từ bình minh Ấn Độ. Bạn thử nhìn xem có phải không nhé.

 Chùa Mahaparinirvana trong sương hồng và không gian yên tĩnh - như trong một cõi nào đó khác

Rất hạnh phúc đắm chìm trong sương hồng ban mai, tôi lại lang thang vào chùa Mahaparinirvana. Trong sáng sớm, chùa yên bình hơn chiều qua rất nhiều và không khí lặng yên vắng vẻ buổi sáng sớm đã trả lại cho ngôi chùa không gian thật trang nghiêm thanh tịnh. Ngay trong chánh điện, nơi bức tượng Đức Phật tọa lạc, lúc này chỉ có mình tôi. Tôi kính cẩn quỳ xuống trước Người, trong một không khí thật tinh khôi và thanh khiết ban mai, tôi cảm thấy thật yên bình, hạnh phúc. Và tôi cũng cảm thấy rằng mình đã thật may mắn đã được đến đây, để quỳ trước Người.

 Tượng Phật từ thế kỷ V trong chánh điện chùa Mahaparinirvana. Thật hạnh phúc được ở đây trong 1 sáng yên tĩnh

Nhẹ nhàng rời khỏi chùa, tôi đi lang thang trong khuôn viên quanh chùa. Dù còn rất sớm và sương vẫn còn dày đặc, tôi thấy có rất nhiều vị tăng, sư nghiêm trang ngồi thiền trên các phế tích xưa quanh chùa. Trong sương hồng bảng lảng và trong cái im lặng không có cảnh mua mua bán bán lúc sớm, tôi yêu và kính làm sao hình ảnh những vị sư già nghiêm trang ngồi thiền trên những phiến gạch xưa cũ, dưới bóng bồ đề và sương nhẹ vây quanh... Không khí nơi đây giờ mới thoát tục làm sao.

 Những vị sư già ngồi tụng niệm trong sương sớm

Trong sương mờ, những ngôi chùa cũng hiện lên mờ mờ với những nét đẹp rất riêng, rất khác chiều qua trong nắng muộn hay lúc hoàng hôn xuống trời mờ buồn... Tôi cảm thấy mình rất may mắn được đến đây, có 1 buổi sáng thoát tục như thế này ở Kushinagar, rất khó có lần thứ 2...

 Thiện nam tín nữ của đoàn khách hành hương Srilanka chuẩn bị đến cúng dường ở chùa Mahaparinirvana

Tôi rời chùa, hướng về Ramabhar Stupa thẳng tiến. Trên con đường mai sớm, tôi lại gặp những thiện nam tín nữ Srilanka đang kính cẩn, nghiêm trang đi vào chùa để dâng lễ sáng. Tôi chân thành mong những điều tốt lành đến cho họ.
Càng đi xa chùa, tức là đi vào làng, nhiều cây cối, ven đường, 2 bên là cánh đồng mía cao rậm rì nên sương mỗi lúc một dày lên. Mặt trời lúc này cũng đã lên cao, sương càng hồng thắm hơn, rực rỡ hơn. Tôi đi vào con đường sương, như vô định, như tự trôi về cõi nao thâm nghiêm huyền bí. Con đường sương vắng tanh, tôi lang thang một mình, chỉ có những chiếc xe đạp của những người dân, chầm chậm lướt qua, đi vào trong màn sương, rồi như tan biến vào trong sương...

 Con đường chạy hun hút trong sương hồng. Một mình tôi lang thang trên đó. Cô đơn nhưng hạnh phúc

Tôi đến Ramabhar Stupa lúc chưa có đoàn khách nào đến, dù tôi phải đi bộ gần 20p, còn khách hành hương thường đi theo xe đoàn. Trong khu vườn quanh stupa chỉ có những vị sư đang trang nghiêm ngồi thiền, tụng kinh... Nhẹ bước một vòng quanh stupa, tôi chọn 1 góc vắng, khẽ khàng ngồi trên đám cỏ xanh mềm còn lung linh sương sớm. Ngồi xuống, chẳng nghĩ gì, thật lâu.

 Stupa yên tĩnh trong nắng sớm - chỉ có các vị tăng sư nghiêm trang ngồi thiền và tụng niệm

Stupa này được xây bằng gạch đỏ, trên vị trí được cho là nơi ngày xưa đã làm lễ hỏa táng Đức Phật, sau khi ngài nhập cõi Niết Bàn. Không đọc được ở đâu là ngôi stupa này được xây dựng từ năm nào nhưng cũng đã cổ xưa lắm rồi. Những viên gạch đỏ cũng đã nhẵn mòn vết thời gian, đẹp lạ thường trong sương sớm.

 Những đoàn khách hành hương bắt đầu làm lễ quanh stupa

 Những sắc màu đơn sơ nhưng phối nên một một bức tranh đẹp thuần khiết

Khu vườn quanh stupa có 1 góc trồng nhiều cây bồ đề. Nơi góc vườn tôi đang ngồi bỗng dưng có vài chiếc lá, vẫn còn xanh, chao nghiêng là đà và rơi xuống, cùng sương, khi một cơn gió mai lành lạnh ùa về. Tôi nhặt lấy những chiếc lá bồ đề, còn lóng lánh những giọt sương mai li ti, trong khu vườn thiêng, nhẹ ép vào cuốn L.P, để chúng đi cùng tôi suốt cuộc hành trình - và cả đến hôm nay.

Theo Backpackervn - ngày 23/05/2011

Chương trình tour tham khảo: